Đối mặt với ung thư chỉ bằng thiền định và niềm tin (Kỳ 2): “Thần dược” là…niềm tin

Đối mặt với ung thư chỉ bằng thiền định và niềm tin (Kỳ 2): “Thần dược” là...niềm tin 1

Tôi hỏi thầy Pháp Đăng: “Cảm xúc của
thầy ra sao khi nghe bác sĩ Cầu báo tin là thầy tu báo tin là thầy bị
ung thư đại tràng giai đoạn cuối?”. Thầy cười: “Thú thực, khi nghe tin
bác sĩ báo mình bị ung thư, tôi hơi trầm lặng một lúc nhưng sau đó sớm
tìm lại niềm vui. Bởi trước đó, lúc hành thiền, tôi thường quán chiếu về
phép cửu tưởng, tức là chín giai đoạn tan rã của xác sau khi chết, cho
nên tôi chấp nhận cái tin ấy dễ dàng. Sống chết đều do nghiệp lực.

Nếu nghiệp mình phải chết, xin thêm một phút cũng không được đâu, vì thế
buồn làm gì cho sầu khổ! Bụt cho tôi sống bao nhiêu năm thì tôi có cơ
hội tụ tập và gieo duyên Phật pháp với mọi người bấy nhiêu. Có thể tôi
sẽ chết một ngày gần đây nhưng đó chỉ là phần thể xác thôi. Thân thể sẽ
về với cát bụi. Còn tâm linh tôi sẽ sống mãi với bạn bè, mọi người, gia
đình, tăng nhân, thiên nhiên, vũ trụ bao la. Nếu ra đi thì tôi sẽ về với
cõi an lành. Tâm linh tôi biết rõ như thế về tâm thức của mình. Đặc
biệt, tôi có niềm tin là mình sẽ lành bệnh”.

Trở lại với lời khuyên của bác sĩ Cầu
về việc thầy Pháp Đăng cần phải xạ trị sớm để ngăn ngừa tế bào ung thư
tái phát. “Nếu trễ thì thần y cũng bó tay luôn” – bác sĩ Cầu cảnh báo
thầy. Thầy Pháp Đăng bảo: “Tôi không tin nhiều vào phương pháp hóa trị.
Lý do là tôi cũng có nghiên cứu sơ qua về các loại hóa chất. Chất
cytotoxins nhắm tới tiêu diệt những tế bào ung thư phát triển nhanh đồng
thời cũng giết cả các tế bào bình thường, có thể gây nguy hiểm cho bệnh
nhân. Tôi có linh cảm rằng, nếu trị theo phương pháp hóa chất thì tôi
sẽ không thể nào vượt qua cơn bệnh nguy hiểm này. Hơn nữa tôi quá yếu,
không thể chịu đựng thêm một việc điều trị nào bằng y khoa phương Tây.
Tôi biết cơ thể cần nghỉ ngơi, thư giãn. Tôi tin tưởng khả năng tự trị
liệu của cơ thể, vì vậy tôi quyết định trở về làng Mai để nương vào
thiền sư Thích Nhất Hạnh và tăng thân, dùng phương pháp thiền định và ăn
cơm gạo lứt muối vừng theo phương pháp thực dưỡng Ohsawa để điều trị”.

Trước khi trở về Pháp hai ngày, sức
khỏe của thầy Pháp Đăng còn yếu lắm. Các sư ở chùa Từ Hiếu rưng rưng
thỉnh thầy: “Hai hôm nữa sư anh đi Pháp, không biết có còn ngày trở lại
nên xin sư anh cho bài pháp thoại cuối cùng giống như ngày xưa trước khi
Bụt nhập diệt”. Thầy Pháp Đăng ngần ngại vì không biết có đủ sức hay
không. Thầy chỉ mới xuất viện hơn tám ngày và mới ăn cháo loãng có hai
ngày. Tuy nhiên, biết bao nhiêu tình cảm dành cho tăng thân suốt năm
qua, thầy Pháp Đăng đã đồng ý. Sáng chủ nhật hôm ấy, các thầy các sư cô
đến nghe thầy chia sẻ thật đông. Thầy nói bài pháp ngắn về đề tài bông
hoa. Các em hãy dùng hoa để trang điểm cho cuộc đời. Bàn tay cũng là
hoa, vì bàn tay có thể làm ra tình thương. Ánh mắt cũng là hoa, vì cái
nhìn làm ra tình thương…Bài giảng đó ngắn nhưng vô cùng sâu sắc. “Đó là
bài pháp thoại hay nhất của sư anh”, sư cô Thuần Khánh nói.

 Thầy Thích Pháp Đăng

Trở về Pháp ngày hôm trước, hôm sau, thầy Pháp Đăng bắt tay vào
tu tập, quyết dành sự sống từ bàn tay sắc lạnh của tử thần. Thầy đi bộ
chánh niệm (thiền hành) đều đặn ngày hai tiếng. Sáng một tiếng, chiều
một tiếng. Thầy ngồi thiền rất nhiều và thực tập phương pháp thở sâu,
thở chánh niệm. Buổi chiều, thầy tụng kinh Tịnh độ, Pháp hoa, Sám hối… ở
chùa. Buổi tối, thầy lại ngồi thiền thêm một tiếng. Thầy bảo: “Quan
trọng là cái tâm phải tĩnh mới có khả năng chữa bệnh. Nếu lo sợ nhiều
quá thì cơ thể tổn hao năng lượng, mà năng lượng rất là quan trọng vì nó
điều khiển hệ miễn dịch, đề kháng… Cái tâm có thể chuyển hóa được tình
trạng của cơ thể. Chính cái hoảng sợ làm cho mình ăn không ngon, ngủ
không yên, mất nhiều năng lượng. Khi mất nhiều năng lượng, tế bào ung
thư sẽ tấn công trở lại. Tôi luôn nghĩ: “chắc chắn bệnh sẽ lành cho nên
mỗi khi có ai hỏi: “Thầy sao rồi?”, tôi đều trả lời là: “Tôi đang lành.
Tôi thấy rõ ràng là thời gian tu tập với tăng thân làng Mai trong 20 năm
đã tu luyện tinh thần cho mình nên khi gặp bệnh thì tôi có niềm tin rất
mạnh, tâm rất mạnh”.


Thức ăn lành mạnh

Sau mấy ngày tu tập, sức khỏe thầy bắt
đầu hồi phục. Mười ngày đầu thầy ăn cháo lỏng rồi ăn cháo đặc từ từ.
Sau, thầy chuyển sang ăn cơm gạo lứt, muối vừng theo phương pháp thực
dưỡng Ohsawa (Nhật Bản). Thầy ăn theo kiểu thiền, tức là ăn từ từ, nhai
thật kỹ. Ăn liên tục như vậy trong vòng hai tháng rồi ăn thêm đồ rau hấp
củ hấp nhừ, các loại đậu đen, đậu đỏ… Mắt thầy sáng dần, da dẻ hồng hào
trở lại, người béo tốt lên. Chừng ba tháng sau, thầy đi xét nghiệm máu.
Các chỉ số trong máu rất tốt. Thầy chọn bác sĩ nội soi để xem các tế
bào. Cô bác sĩ hỏi: “Thầy bị gì mà nội soi?”. “Thầy bị ung thư đại tràng
giai đoạn cuối”. “Thầy đã điều trị hóa trị chưa?”. “Chưa, thầy không
thích điều trị theo phương pháp đó”. “Vậy thầy điều trị bằng cách gì?”.
Cô bác sĩ ngạc nhiên hỏi: “Thầy điều trị bằng phương pháp thiền định và
chánh niệm”. Thầy Pháp Đăng mỉm cười. Cô bác sĩ vừa soi vừa nói: “Ung
thư này không dễ trị lắm đâu! Thầy nên vô hóa trị đi! Nó đã làm nhiều
người chết. Tuy con soi không thấy khối u nào nhưng nó có thể tái phát
bất cứ lúc nào”.

Ba năm đã trôi qua, kể từ cuộc đại
giải phẫu tháng 10 năm 2010, thầy Pháp Đăng cảm thấy khỏe hơn bao giờ
hết. Thầy có thể làm việc từ sáng đến tối mà không thấy mệt mỏi. Thầy có
thể đi trong mưa dầm gió bấc mà không sợ bị cảm lạnh. Mùa đông thầy
không bao giờ đi tất mà chân vẫn ấm, mặc hai áo mỏng mà vẫn không thấy
lạnh. Vừa rồi, về Mỹ, thầy có đi phòng mạch chụp cat scan, bác sĩ không
tìm thấy một khối u nào trong cơ thể, xét nghiệm máu cũng cho kết quả
rất tốt…

Tôi hỏi: “Thầy có chế độ ăn uống đặc
biệt gì không?”. Thầy Pháp Đăng cười hiền, nụ cười thảnh thơi, tươi mát:
“Hiện nay tôi ăn uống bình thường nhưng có kiêng chút dầu mỡ. Cái chi
có chút dầu mỡ là tôi không ăn. Cái gì lành mạnh, đồ luộc, cơm gạo lứt,
nước canh thì mình ăn. Tôi kỵ nhất là ăn trái cây chung với cơm. Tôi ăn
trái cây riêng, tức là ăn trái cây trước một giờ. Khi ăn cơm chỉ là cơm
thôi”. Ngừng lời, nhấp một ngụm trà, thầy nói tiếp: “Sự thật là nhờ đi
qua cơn bệnh tôi mới mở con mắt để thấy rằng sức khỏe là quý nhất trên
đời. Tôi biết trân quý sự sống và của chính mình và người thương. Nhờ
tật bệnh, tôi mới buông bỏ hết những tham vọng, tranh chấp, mong cầu
trong cuộc sống đang diễn ra trong hiện tại. Tôi thực sự biết thưởng
thức từng hơi thở, mỗi bước chân, vì khi bị cắt ruột già tôi thở không
được và khi nằm bệnh viện suốt hai tuần tôi không thể nào đi được. Tôi
chú ý tới con bướm, tia nắng, nụ hoa, ngọn lá, tôi thấy cái gì cũng đẹp,
đáng quý và dễ thương. Cám ơn đời cho tôi thêm một ngày để sống yêu
thương”.

Theo Hoàng Anh Sương (TT&ĐS)

Xem thêm: https://www.phaphay.com/phat-phap/

Nguồn: https://www.niemphat.vn/

Rate this post

Add Comment