Đức Phật không phải là một Phật tử

Đức Phật không phải là một Phật tử 1

New York, USA – Nếu chúng ta không muốn bị đau, chúng ta phải chịu đựng
. Nói một cách khác, nếu chúng ta muốn hạnh phúc, chúng ta phải học
cách nghĩ về bản thân mình .

Chúng ta phải có trách nhiệm đối
với bản thân và kiểm tra tất cả những gì được cho là chân lý . Đó là
những gì mà Đức Phật đã làm như vậy từ ngàn xưa để tự giải thoát cho
chính mình khỏi sự bất mãn và nghi ngờ về những gì Ngài đã nghe, ngày
qua ngày, từ cha mẹ, thầy giáo và các đạo sĩ ở cung điện .

Mặc dù Ngài sinh ra là  một thái tử trong một gia đình quyền uy và
giàu có, thái tử Tất Đạt Đa lúc nào cũng chỉ muốn thoát khỏi tất cả
những thứ này . Ngài muốn có không gian để suy ngẫm một mình rằng Ngài
là ai và con đường tâm linh là gì . Những suy nghĩ tự tại như vậy vô
cùng quan trọng đối với Ngài trên con đường tìm kiếm chân lý bên trong
và nhận biết thật tướng của sự giác ngộ . Càng ngày càng có nhiều người
Phương Tây tu tập và thực hành theo lời dạy của Ngài . Nhưng những lời
dạy đó là gì? Phật giáo là gì? Nó cũng giống một tôn giáo phải không?

Có rất nhiều định nghĩa về tôn giáo . Một số định nghĩa quá rộng
lớn đến nổi nó bao gồm cả câu lạc bộ khu vườn nhà bạn . Những định nghĩa
khác lại quá hẹp như: câu lạc bộ khu vườn nhà bạn cần một thiên thần,
sự nhiệt tình cho vị thần, niềm tin và thực tập theo niềm tin ấy . Chúng
ta đều có một vài giác quan rằng tôn giáo có ý nghĩa với chúng ta như
thế nào nhưng khi chúng ta bắt đầu nói về nó, chúng ta lại gặp rắc rối .

Nếu bạn tìm kiếm từ “tôn giáo thế giới,” bạn sẽ tìm thấy “Phật
giáo” trên tất cả những bản tìm kiếm này . Vậy Phật giáo có phải là một
tôn giáo không? Vậy có phải vì  tôi là một Phật tử, tôi cũng là người mộ
đạo không? Tôi có thể tranh luận với bạn rằng Phật giáo là khoa học của
tâm- là con đường khám phá những gì chúng ta suy nghĩ, cảm nhận và hành
động dẫn dắt chúng ta tìm đến chân lý rằng chúng ta là ai . Tôi cũng có
thể nói Phật giáo là môn triết học của cuộc sống- là con đường để sống
làm sao để đạt được hạnh phúc nhiều nhất .

Phật giáo là gì, tại thời điểm này, hiển nhiên là ngoài tầm kiểm
soát của Đức Phật . Những lời dạy của Ngài được truyền thừa cho những đệ
tử của Ngài từ hàng ngàn năm qua . Những lời dạy này được truyền đến từ
người ăn xin cho đến các tu viện, từ người mù chữ cho đến người uyên
bác, từ Phương Đông huyền bí cho đến Phương Tây văn minh . Trên con
đường truyền thừa này, Phật giáo đã biến chuyển thành nhiều thứ khác cho
nhiều người . Nhưng Đức Phật có ý định gì khi Ngài giảng dạy những điều
này?

Tại thời điểm bắt đầu trên con đường tìm kiếm tâm linh, Thái Tử
Tất Đạt Đa đã rời bỏ cung điện cùng với những quyền uy và cuộc sống
nhung lụa xa hoa . Ngài quyết định tìm ra câu trả lời khó khăn, hóc búa
nhất của cuộc đời . Liệu có phải chúng ta sinh ra trên thế gian này chỉ
để phải chịu đau khổ, già rồi chết? Điều gì đã xảy ra- tất cả những điều
này có nghĩa gì? Sau nhiều năm tu tập với nhiều tôn giáo khác nhau,
Ngài đã từ bỏ tất cả những giáo lý và nhận định trên con đường tâm linh
–những niềm tin và học thuyết đã đưa Ngài trở thành một con người như
vậy . Cuối cuộc hành trình, chỉ với một cái tâm rộng mở và hiếu kỳ, Ngài
đã khám phá ra được điều Ngài đang tìm kiếm bấy lâu nay –một tâm hồn
giác ngộ vĩ đại . Ngài đã tỉnh giấc sau những nhầm lẫn.

Ngài đã thấy tất cả những hệ thống niềm tin từ sự thật của tâm
–một trạng thái nhận thức rõ ràng và hạnh phúc tối thượng . Cùng với
kiến thức đó là sự hiểu biết làm cách nào để có được một cuộc sống đầy
từ bi và ý nghĩa . Trong 45 năm tiếp theo, Ngài đã dạy cho mọi người
cách làm việc với cái tâm : làm cách nào để nhìn vào nó, làm sao để
thoát khỏi những hiểu làm và làm cách nào để nhận ra sự tiềm tàng vĩ đại
của nó .

Ngày nay, những lời dạy này vẫn tiếp tục mô tả sâu sắc về hành
trình bên trong của mỗi người . Đó là tâm linh nhưng không phải là tôn
giáo . Đức Phật không phải là một vị thần  và Ngài không phải là một
Phật tử . Bạn không cần phải có đức tin vào Đức  Phật hơn vào chính bản
thân bạn . Năng lực của Ngài nằm ở những lời dạy của Ngài chỉ ra cho
chúng ta làm sao  làm việc với cái tâm để nhận ra mọi khả năng của chúng
ta để có được sự thức tỉnh và hạnh phúc . Những lời dạy này giúp cho
chúng ta thỏa mãn với những gì mình tìm kiếm về chân lý- sự cần thiết để
hiểu rằng chúng ta là ai và chúng là cái gì .

Vậy chúng ta tìm thấy chân lý này ở đâu? Mặc dù chúng ta có thể
dựa vào một số mức độ của tuệ giác chúng ta thấy được trong sách vở hay
từ những những lời khuyên của những nhà tâm linh học đáng kính, đó chỉ
mới là bắt đầu . Con đường tìm về chân lý tối thượng bắt đầu khi bạn
khám phá ra một câu hỏi đúng-một câu hỏi đến từ trái tim- từ cuộc sống
và kinh nghiệm của bạn . Câu hỏi đó sẽ dẫn đến câu trả lời rồi lại dẫn
đến một câu hỏi khác và cứ thế tiếp tục . Đó là cách mà bạn sẽ phải đi
trên con đường tâm linh .

Chúng ta bắt đầu bằng cách mang một cái tâm rộng mở, ham học hỏi
và hoài nghi đến tất cả những gì mình nghe, đọc, thấy mà mình nghĩ rằng
đó là sự thật . Chúng ta kiểm tra nó với những lý lẽ khác nhau và chúng
ta đặt nó vào bài kiểm tra thiền định và vào cuộc sống của chúng ta . Và
chúng ta đạt được sự nhận biết bên trong khi làm việc với tâm . Chúng
ta học cách nhận biết và đối phó với những kinh nghiệm ngày qua ngày của
chúng ta về suy nghĩ và cảm xúc .Chúng ta khám phá ra những thói quen
không chính xác và không bổ ích trong suy nghĩ và bắt đầu sửa chữa nó .
Dần dần, chúng ta có khẩ năng vượt qua những sai lầm làm cho chúng ta
thấy được thực tướng rõ ràng của tâm . Bằng giác quan này, những lời dạy
của Đức Phật là một phương pháp nghiên cứu, điều tra hay là khoa học
của tâm .

Tôn giáo, mặc khác, thường cung cấp cho chúng ta những câu trả lời
từ những câu hỏi vĩ đại về cuộc sống từ lúc bắt đầu . Chúng ta không
cần phải suy nghĩa nhiều về nó . Chúng ta học cách nghĩ và tin cái gì và
công việc của chúng ta là sống với nó, không cần phải hỏi . Nếu chúng
ta liên hệ đến những lời dạy của Đức Phật là câu trả lời cuối cùng  và
chúng ta không cần phải kiểm tra, lúc ấy chúng ta tu tập Phật giáo như
một tôn giáo .

Trong bất cứ trường hợp nào, chúng ta cũng phải sống với cuộc sống
của mình và đương đầu với những gì mình phải làm . Chúng ta không thể
thoát khỏi “triết học của cuộc sống “vì chúng ta phải đương đầu hằng
ngày trong việc chọn một hành động này thay một hành động khác – tử tế
hay thờ ơ, rộng lượng hay ích kỷ, kiên nhẫn hay chỉ trích . Khi những
quyết định và hành động của chúng ta phản chiếu kiến thức mà mình đạt
được thông qua việc làm việc với cái tâm của mình, đó là cách mà chúng
ta áp dụng Phật giáo vào con đường sống của mình .

Khi những lời dạy của Đức Phật tiến đến chúng ta và truyền sang
Phương Tây, điều gì quyết định rằng những lời dạy này sẽ như thế nào với
chúng ta ? Tất cả tùy thuộc vào việc bạn sử dụng chúng .Cho đến khi
chúng giúp bạn làm sáng tỏ những điều nhầm lẫn và truyền cảm hứng tự tin
mà chúng ta có thể thực hiện đầy đủ những tiềm năng tiềm tàng của mình
thì những lời dạy này đã thực hiện đúng công việc mà Đức Phật mong muốn .

Chúng ta có thể sử dụng tất cả mọi sự giúp đỡ mà mình nhận được vì
sự kỳ lạ như thể làm cho chúng ta bị nhầm lẫn . Chúng ta lại bám vào nó
vì chúng ta nghĩ rằng nó che giấu điều gì đó . Tuy nhiên, cũng giống
như việc mang kính mát ban ngày vào ban đêm, chúng ta chỉ tránh nhìn ra
mình thật sự là ai .

Chúng ta thích mang kính râm vì chúng ta không quen với ánh sáng
của tâm mình . Những lời dạy của Đức Phật –dù chúng ta liệt kê như thế
nào –cũng chỉ cho chúng ta mở nhãn quang của chính mình để nhìn vào ánh
sáng rực rỡ ấy .

Xem thêm: https://www.phaphay.com/phat-phap/

Nguồn: https://www.niemphat.vn/

Add Comment