Giới thiệu Kinh Duy Ma Cật

Giới thiệu Kinh Duy Ma Cật 1

Vaisâli (Tỳ-da-li), thủ phủ của Vajji
(Bạt-kỳ), một cường quốc theo chế độ cộng hòa thị tộc của người Vajji,
mà các lân bang quen gọi là Licchavì, là một đô thị phát triển trù phú
thời đức Thích Tôn tại thế, và những người Licchavì giàu có, vinh
quang, được ví như các thiên thần cõi trời Ðao-lợi (Trayastrimsa).

Một
buổi sáng, có tiếng trẻ khóc trước vườn Thượng uyển của nhà vua. Người
giữ vườn ra xem, bắt gặp một bé gái bị bỏ rơi dưới một gốc xoài. Ông ẳm
bé gái về nuôi và đặt tên là Amrapâlì, với ý nghĩa là người con gái
được bảo vệ bởi gốc xoài.

Lớn lên, sắc đẹp của nàng không những
rục sáng cả nước, mà còn chói rạng xa đến những địa phương mà tiếng đồn
có thể lan đến. Nhan sắc của nàng che mờ trí tuệ và dũng lược của các
vương tôn, công tử, những người Licchavì giàu có, thế lực. Nàng trở
thành đối tượng tranh chấp của họ. Ðể tránh cho sự tranh chấp không trở
thành xung đột quyết liệt, họ thỏa thuận Amrapâlì là bảo vật chung.
Ðịnh mệnh bắt nàng phải trở thành một kỹ nữ. Và cũng từ đó, Vaisâlì trở
thành một vườn hoa chói lọi bởi sắc đẹp thiên kiều bá mỵ của Amrapâlì,
thu hút khá nhiều tài sản vật chất của các vương tôn, và của cả những
quân vương đầy quyền uy. Trong đó có cả vua Bimbisàra, vua nước Magadha
hùng cường bậc nhất vào thời bấy giờ. Vua một thời là bạn của Thái tử
Siddhârtha, và sau đó là đệ tử thành tín của Phật. Amrapâlì sinh cho
Bimbasàra một người con. Một con người được sinh ra từ những đam mê
trụy lạc của một quân vương và một kỹ nữ. Nhưng, đó sẽ là một đóa sen
từ bùn lầy hôi tanh mà vươn lên với hương sắc thuần tịnh. Họ đặt tên
cho con mình là Vimala, không ô nhiễm, hay sẽ dứt sạch ô nhiễm. Quả
nhiên, về sau Vimala xuất gia theo Phật, rồi chứng đắc quả A-la-hán.

Ðó là một Vimala ẩn sỹ. Từ thanh lâu đi vào rừng tía. Lang thang với một bình bát và ba y. Hạnh phúc với đời sống tri túc.

Nhưng,
còn một Vimala khác không chỉ làm chói sáng Vaisâlì như một nhân vật
huyền thoại. Một con người mà danh tiếng không chỉ được đồn đãi giữa
các vua chúa, các phú gia địch quốc, giữa các trà đình tửu quán, giũa
các chốn thanh lâu trụy lạc; mà danh tiếng ấy còn vang xa đến tận cùng
biên giới của vũ trụ, nếu vũ trụ có biên giới; được các Thánh nhân, các
Bồ tát kính trọng; được các đức Phật tán dương. Ðó là danh tiếng không
chút ô nhiễm ngay dù được truyền tụng giữa bùn lầy ô nhiểm. Ðó là một
Vimala-kìrti. Là một Thánh nhân nhưng không hề ở trên cõi Thánh thanh
tịnh vô vi. Ðó cũng là một tay lạc phách giang hồ, mà trong lòng tay,
những cánh hoa giớiõø trở thànhø thể tính Chân không vi diệu.


một nhân vật lịch sử như thế chăng, hay đấy chỉ là một nhân vật hư cấu
để biểu tượng một tư tưởng triết học hay một lý tưởng Bồ tát đạo của
Phật giáo Ðại thừa?

Có thể trả lời một cách dứt khoát rằng đó là
một nhân vật lịch sử, xuất hiện trong một giai đoạn đặc biệt của lịch
sử phát triển Phật giáo nói chung, và trong thời kỳ vận động của Ðại
thừa.

Một con người có thật được trang bị với một cơ sở tư tưởng
bất nhị (advaita) để có thể tự nâng lên hàng Thánh giả vượt ngoài tam
giới nhưng đồng thời có thể hạ mình ngập lụt trong thế gian ô nhiễm mà
vẫn không tách lìa thế giới thuần tịnh vô nhiễm.

Một con ngưòi
có thật, sống trong trạng thái an nhiên giải thoát bất khả tư nghị, đã
bưng ngọn đèn trí tuệ ra khỏi các hang động tĩnh mặc, từ các thâm sơn
cùng cốc, để rọi sáng đường đi cho những con người đang mãi chìm đắm
trong bùn lầy hôi thối bỗng phát hiện chân diện mục của mình nguyên lai
là thanh tịnh. Ðó là một nghệ sĩ lớn, bằng du hí thần thông tam muội,
hằng rong chơi trong sáu nẻo luân hồi, với những chất liệu thấp hèn, dơ
bẩn của thế giới ô trược, đã nắn thành những tác phẩm thánh thiện tuyệt
vời. Lịch sử nhân loại nếu chưa từng xuất hiện một, hay nhiều nhân vật
như vậy, thì thế giới này chỉ là một sa mạc nóng bức đầy quái tượng dã
thú. Ðó là một khẳng định mang tính bản thể luận, và cũng là yếu tính
lịch sử phát triển của xã hội loài người.

Chính vì, trong một
thời kỳ nhất định, tất yếu xuất hiện một nhân vật hiện thực như vậy để
làm sáng tỏ khát vọng vĩnh cửu của con người, thúc đẩy lịch sử chuyển
hướng sang một giai đoạn mới; và đã có nhiều nhân vật lịch sử như vậy,
cho nên hình ảnh một Vimalakìrti hiện thực được hoá thân thành nhân vật
huyền thoại. Nói cách khác, từ một con người hiện thực, Vimalakìrti trở
thành biểu tượng cho tác nhân lịch sử. Thế nhưng, đó là con người mà
chúng ta sẽ học tập ở đây, như là một cách người nhân cách hóa cho lý
tưởng của Ðại thừa Bồ tát.

Xem thêm: https://www.phaphay.com/phat-phap/

Nguồn: https://www.niemphat.vn/

Rate this post

Add Comment