Hạnh phúc và Phước đức trong thiền quán

Hạnh phúc và Phước đức trong thiền quán 1

“Thở vào, ta biết ta đang thở vào; thở ra, ta biết ta đang thở ra. Thở
vào, ta biết, ta đang đưa dưỡng khí đi vào trong thân thể ta; thở ra, ta
biết, ta đang đưa những khí không lành mạnh đi ra khỏi thân thể ta”.
Nguồn: http://phatgiaovnn.com (Phật
Giáo Việt Nam Net)

Ta có đôi mắt vô bệnh và không bị khuyết
tật là ta đã có hạnh phúc và đã có nhiều may mắn.

Ta đem
đôi mắt ấy mà nhìn mọi hình sắc giữa cuộc đờì với tâm không thành
kiến,
không ganh tỵ, không chiếm hữu, với tâm hiểu biết và thương yêu, với
tâm
hỷ xả, thì hạnh phúc của ta là không thể nghĩ bàn và phước đức của ta
sẽ
tăng lên vô tận.

Ta đem
đôi mắt ấy, để chia sẻ và cảm thông với những bất hạnh của những người
mù, với những người mắt bị bệnh hoạn và khuyết tật, với những người
tay
chân đang bị cột trói, xiềng xích, đang bị tra tấn cực hình, với những
người đang bị sa vào màng lưới tội lỗi, hay đang bị rơi vào những hầm
hố
tà kiến.

Ta đem đôi mắt ấy
để chia sẻ và cảm thông đối với những chúng sanh đang tranh nhau để
sống, đang giành giựt nhau để tồn tại, mạnh được yếu thua mà những khổ
đau và bất hạnh của họ, chưa bao giờ có một cơ hội nào để dừng lại và
chuyển hướng.

Ta có
đôi tai vô bệnh và không bị khuyết tật là ta đã có hạnh phúc và đã có
quá nhiều may mắn ở trong đời.

Ta đem
đôi tai ấy mà nghe mọi âm thanh giữa cuộc đời, với tâm không thành
kiến,
không ganh tỵ, không chiếm hữu. Nghe với tâm hiểu biết sâu, với tâm
thương yêu rộng, với tâm bao dung và hỷ xả, thì hạnh phúc của ta là
không thể nghĩ bàn, phước đức của ta sẽ là vô tận.

Ta đem
đôi tai ấy, để chia sẻ và cảm thông với những bất hạnh của những người
bị điếc, với những người tai bị bệnh hoạn và khuyết tật, với những
người
bị âm thanh ngọng lựu, thô cứng, với những người có âm thanh độc ác và
những loài chúng sanh có những âm thanh không lành mạnh, với những âm
thanh vang lên, kêu lên từ những tra tấn cực hình, từ những sợ hãi, lo
lắng, thất vọng và khổ đau của tất cả muôn loài.

Ta đem
đôi tai ấy để nghe âm thanh mầu nhiệm của gió, của nước, của lửa, của
đất, của núi rừng, của biển cả, của trăng sao, của mây ngàn, của tâm
thức, của vạn hữu sinh diệt vô thường, của âm thanh thanh tịnh từ các
bậc chân nhân và âm thanh khi phát khởi đại nguyện của các Bậc Bồ Tát.

Ta có
mũi vô bệnh và không bị khuyết tật là ta đã có hạnh phúc và đã có quá
nhiều may mắn. Ta đem mũi ấy mà hít thở không khí của thiên nhiên đã
ban
tặng.

“Thở
vào, ta biết ta đang thở vào; thở ra, ta biết ta đang thở ra. Thở vào,
ta biết, ta đang đưa dưỡng khí đi vào trong thân thể ta; thở ra, ta
biết, ta đang đưa những khí không lành mạnh đi ra khỏi thân thể ta”.

Ta
thở vào và ra như vậy mỗi ngày, với ý thức toàn thân an tịnh là ta đưa
thân đi về với tâm, ta đưa tâm đi về với thân, thân và tâm có mặt
trong
nhau, và nhất như cùng nhau trong đại định.

Thở
vào ta tiếp xúc với sự trong sáng của thân tâm ta, thở ra ta đem sự
trong sáng ấy hiến tặng cho cuộc đời.

Thở
vào, ta tiếp xúc và ngửi được hương vị của cuộc sống trong ta; thở ra
ta
tiếp xúc và ngửi được hương vị của cuộc sống ngoài ta.

Ta đem cái mũi có
khả năng thở và ngửi ấy, mà thở những sanh khí của thiên nhiên và ngửi
những hương thơm của cuộc sống, thì hạnh phúc của ta không thể nghĩ
bàn
và phước đức của ta không thể kể xiết.

Ta đem
cái mũi có khả năng thở và ngửi ấy, để chia sẻ và cảm thông với những
bất hạnh của những người mũi bị điếc, bị bệnh, bị khuyết tật, hay
những
người mũi đang bị thở những không khí ô nhiễm, bị độc hại, bị tanh
nồng,
bị xú uế hay bị thở và ngửi những không khí không đầm ấm trong gia
đình
và bất an ngoài xã hội.

Ta đem
mũi ấy, để thở và ngửi những hương vị mầu nhiệm của gió, của nước, của
lửa, của đất, của núi rừng, của biển cả, của trăng sao, của mây ngàn,
của dòng sông xanh tĩnh lặng, của tâm thức bình an, và hương thơm tỏa
ra
từ các bậc có giới đức, có thiền định sâu xa và có tuệ giác quán chiếu
chính xác, rộng sâu và cùng khắp.

Ta có
cái lưỡi vô bệnh và không bị khuyết tật là ta đã có hạnh phúc và đã có
quá nhiều may mắn.

Ta đem
lưỡi ấy mà tiếp nhận thức ăn độc hại và nói những lời không lành mạnh

thật uổng phí cho ta.

Nên,
ta nguyện chỉ ăn những thức ăn lành mạnh, không gây thiệt hại cho ta

người, không gây ra những oán thù giữa ta và muôn vật. Ta nguyện chỉ
nói
những gì chân thật, lợi ích, không nói những lời nói có nội dung phù
phiếm và ba hoa và nguyện không nói những lời nói gây ra oán thù giữa
ta
và người trong đời này và đời sau.

Ta
nguyện đem cái lưỡi có nhiều phước báo ấy, mà nói những lời đúng sự
thật, nói những lời không tranh cãi, nói những lời trước sau như một
để
hiến tặng cho đời.

Ta có
một thân thể vô bệnh, với các quan năng nhận thức không bị khuyết tật

ta đã có quá nhiều hạnh phúc và may mắn.

Ta đem
thân ấy mà thực hành tình thương, tôn trọng và bảo vệ sự sống cho muôn
loài. Ta đem thân ấy mà thực hành và bảo vệ công lý. Ta đem thân ấy mà
sống nếp sống an hòa, lành mạnh để nuôi dưỡng khí tiết cho ta và để
hiến
tặng cho đời những gì tốt đẹp.

Ta
nguyện đem thân ấy mà cảm thông và chia sẻ đối với những ai có thân
thể
đang đầy bệnh tật và nghiệp chướng, xin nguyện cho những người ấy có
được thân thể kiện khương, thọ mạng lâu dài, mỗi khi họ xả thân và thọ
thân đều được tự tại như ý và khiến cho bất cứ ai mỗi khi nhìn thấy sự
xả thân và thọ thân của người ấy đều phát tâm tu tập, sinh khởi được
chất liệu của trí tuệ và từ bi.

Ta có
tâm ý không bị điên đảo trong nhận thức, không bị tán loạn trong tư
duy,
không bị lãng quên trong nhớ nghĩ và không bị sai lầm trong phán đoán

ta có quá nhiều may mắn và hạnh phúc.

Ta nguyện
đem tâm ấy mà an trú vào thiền định, khiến cho các phiền não không còn
chi phối, khiến cho các loại ái kiến và ái nghiệp không còn khởi sinh,
khiến cho các ý niệm về ngã và ngã sở không thể phát khởi.

Ta
nguyện đem tâm ấy, mà an trú vào nghĩa “không” của tất cả pháp, khiến
cho tâm ý của ta không bị khuynh động bởi cái sinh và cái diệt, bởi
cái
có và cái không, bởi cái đến và cái đi, bởi cái tan và cái tụ, bởi cái
đồng nhất và cái dị biệt của vạn hữu.

Ta
nguyện đem tâm bất động ấy, mà hiến tặng cho đời và dựng xây quê hương
Tịnh Độ bằng tất cả chất liệu của đại bi và đại trí.

Với
thiền quán, ta phải thấy thân và tâm ta như vậy, nguyện sống thật xứng
đáng và thăng hoa đối với những gì ta đã có, để ở đâu và lúc nào ta
cũng
mỉm cười và thong dong với mọi sự sống.

Nguồn: http://phatgiaovnn.com (Phật
Giáo Việt Nam Net)

Xem thêm: https://www.phaphay.com/phat-phap/

Nguồn: https://www.niemphat.vn/

Add Comment