Hướng dẫn thực hành thiền Tứ Niệm Xứ(Phần 2)

Hướng dẫn thực hành thiền Tứ Niệm Xứ(Phần 2) 1

TINH TẤN  Quý vị hiểu tinh tấn như thế nào? Tôi hiểu nó là sự duy trì liên
tục. Liệu quý vị có thể học được cái gì đó cho đến nơi đến chốn nếu quý
vị bắt đầu rồi sau đó ngưng lại nhiều lần? Chẳng hạn, nếu quý vị xem
phim truyền hình nhiều tập mà bỏ lỡ không xem một số tập trong đó, quý
vị sẽ không nắm bắt được mạch chuyện. Trong thiền tập cũng như vậy, chỉ
khi nào đó được duy trì liên tục, quý vị thấy được đoạn đầu, đoạn giữa
và đoạn cuối, thì quý vị mới hiểu được bản chất của hiện tượng. Vì vậy,
chú tâm thì không quan trọng, thấy được đoạn đầu, đoạn giữa, đoạn cuối
mới quan trọng.  Tinh tấn không có nghĩa là dùng sức! Làm ơn đừng làm thân, tâm quý
vị kiệt quệ bằng việc ra sức thực hành. Khi thân hay tâm của quý vị mệt
mỏi, sự hiểu biết không phát triển được. Hãy thoải mái và an tịnh. Chỉ cần hứng thú thôi. Tinh tấn cần được duy trì liên tục, đều đặn nhưng không phải bằng dụng công.  Tại thiền viện này, quý vị thực hành cả ngày, từ giây phút quý vị
thức giấc cho đến khi đi ngủ. Nếu quý vị dùng đến quá nhiều năng lượng,
quý vị có thể thực hành như vậy cả ngày không? Quý vị sẽ cảm thấy mệt
mỏi và buồn chán. Tín tâm sẽ thuyên giảm. Vì vậy, chúng ta không gắng
sức. Chúng ta chỉ duy trì tinh tấn một cách liên tục mà thôi.  Ý nghĩa thực sự của tinh tấn là các phẩm chất kiên nhẫn và bền bỉ.  “Không bỏ cuộc” không đồng nghĩa với việc gắng sức. Hãy luôn
bền bỉ giữ chánh niệm chừng nào quý vị có thể, đừng để tuột. Suốt cả
cuộc đời, chúng ta luôn cố gắng để hoàn thành công việc. Chúng ta sử
dụng loại năng lượng nào? Đó là loại năng lượng phát xuất từ tham, sân,
si. Đó là thói quen tự nhiên của tâm. Trong khi ấy, tinh tấn sử dụng ở
đây biết rằng sự thực hành này mang lại lợi lạc, và có sự tham gia của
trí tuệ. Vì vậy mà quý vị kiên trì và biết lý do vì sao mình phải kiên
trì. Cũng giống như cuộc chạy ma ra tông. Người chạy ma ra tông có sử
dụng toàm bộ sức lực của mình ngay từ khi xuất phát không? Không bao
giờ. Anh ta chạy một cách đều đặn, vừa tạo đà trong quá trình đó. Tương
tự như vậy, chúng ta cũng cần có đà chánh niệm trong sự thực hành của
mình. Đà chánh niệm xuất hiện tự nhiên như vậy chính là đà chánh niệm do
pháp vận hành, không phải tạo nên một cách khiên cưỡng, nếu tạo nên một
cách khiên cưỡng, nó không phải là sự vận hành tự nhiên của pháp. Quý
vị sẽ mệt mỏi và không duy trì được nó. Hãy nhớ là chúng ta không chạy
đua tốc độ trên đường chạy nước rút 100m. Chúng ta sẽ chạy ma ra tông.
Vì thế quý vị cần làm một cách bền bỉ, nhưng đừng bỏ cuộc.  Câu hỏi: Bạn bắt đầu khi nào?  Trả lời: Từ lúc thức giấc cho đến khi đi ngủ.  Công việc đó có khó khăn hay nặng nhọc không? Không. Chỉ cần không
quên. Luôn kiểm tra bản thân và xem mình đang sử dụng chừng nào sức tinh
tấn. Quý vị phải tự mình nhìn ra điều đó.  TÍN  Quý vị phải có tín tâm và niềm tin (saddha).
Quý vị phải có niềm tin vào điều mình đang làm. Quý vị phải tin tưởng
pháp hành. Quý vị cũng phải có niềm tin ở bản thân mình. Hãy hứng thú
trong pháp hành và cách mình đang thực hành. Quan trọng hơn nữa, để có
niềm tin vào điều mình đang làm đòi hỏi quý vị phải biết những lợi ích
do công phu mang lại. Chỉ khi nào quý vị hiểu được điều này, đức tin mới
tăng trưởng.  Với sự thực hành, niềm tin của ta sẽ lớn mạnh. Khi thực hành, quý
vị cảm thấy an bình hay căng thẳng? Nếu quý vị thực hành đúng theo thiện
pháp, quý vị sẽ không bao giờ bị căng thẳng. Nếu quý vị thực hành không
đúng cách, quý vị sẽ bị căng thẳng. Khi quý vị không biết thực hành sao
cho đúng và thực hành sai, quý vị sẽ thấy mệt mỏi và căng thẳng. Một
khi quý vị đã học cách thực hành đúng đắn:  

  1. Cả thân và tâm đều an lạc
  2. Không có buồn khổ sầu não
  3. Tuệ giác vipassana sẽ sinh khởi
  4. Tuệ chứng ngộ Đạo và Quả (Magga nana & Phala nana) sẽ sinh khởi
  5. Tâm hướng về Niết-bàn.  

Đó là điều Đức Phật đã chỉ dạy trong kinh Tứ Niệm Xứ. Nhiều người
chưa biết cách thực hành sao cho đúng. Vì vậy đó là điều quý vị phải
học. Đức tin ở Phật, Pháp, Tăng hiện giờ còn cao xa. Tuy nhiên, khi tuệ
giác sanh khởi, quý vị sẽ cảm thấy điều ấy một cách tự nhiên.  Quý vị thực tập để chứng ngộ chân lý hay để biết cách thực hành đúng đắn?  Đừng vội nghĩ đến vế “chứng ngộ”. Đừng mong cầu kết quả. Hãy
tin tưởng việc mình làm. Hãy hứng thú trong pháp hành. Hãy trở nên
thuần thục trong pháp hành. Hãy tin tưởng bản thân mình. Đâu là những
lợi ích của sự thực hành?  “Cần phải có trí tuệ và sự thông minh”. Hãy tạm gác tuệ minh
sát, Đạo và Quả sang một bên đã. Cái phải có trước tiên là sự thông
minh trong việc sử dụng chánh tinh tấn. Liệu tuệ minh sát có thể nảy nở
trước khi chánh tinh tấn được áp dụng hay không? Trước tiên hãy học cách
sử dụng chánh tinh tấn đã.  Giữa thân và tâm, cái gì tinh tấn? Chính là tâm tinh tấn.  Quý vị có thể trở nên thuần thục trong pháp hành không, nếu như:  – Quý vị không biết tâm- Quý vị không biết tâm nghĩ gì- Quý vị không biết tâm sử dụng tinh tấn như thế nào.- Quý vị không biết những loại suy nghĩ nào đang có mặt- Quý vị không biết những loại thái độ nào đang có mặt; hoặc- Bản chất của thái độ đó ra sao  Nhiều thiền sinh gặp kinh nghiệm tốt và xấu trong quá trình thực
hành. Đôi khi họ thực hành tốt, đôi khi họ không thỏa mãn với sự thực
hành của họ. Khi được hỏi tại sao điều này xảy ra, họ không biết! Quý vị
có biết tại sao họ không biết không? Bởi vì họ không có sự quan tâm
hứng thú trong việc họ đang làm. Họ không nghiên cứu cái họ đang làm. Họ
không biết họ đang làm cái gì, họ không biết lý do vì sao họ làm việc
đó, và họ không biết tâm của chính họ.  Khi quý vị thấy được mối liên hệ giữa tâm và cái đang xảy ra, quý vị sẽ hiểu bản chất của nhân và quả.  Trước tiên, quý vị bắt đầu với sắc, hay đối tượng. Trong khi duy
trì chánh niệm, hãy luôn kiểm tra tâm. Tâm đang hay biết cái gì? Khi hay
biết, tâm có thư giãn thoải mái không? Thái độ quan sát ra sao? Quý vị
phải luôn kiểm tra. Đừng nên chỉ chú tâm vào đối tượng.  Khi đi thiền hành, hãy kiểm tra tâm xem nó có sốt ruột hay thư
giãn. Điều ấy có khó biết không? Không! Quý vị chỉ cần kiểm tra tâm
thôi, phải không? Hay biết tâm mình có khó khăn lắm không? Đừng tìm kiếm
tâm vi tế vội. Nếu quý vị hay biết được tâm ở mức độ thô thôi là đã ổn
rồi. Tâm đang thế nào? Nó cảm thấy an ổn hay căng thẳng? Quý vị có thể
biết được điều đó đúng không? Quý vị phải quan sát tâm mình. Điều gì
đang xảy ra đối với tâm? Có sự hay biết về tính liên hệ này rất quan
trọng trong pháp hành.  – Quý vị đang hay biết với tâm nào?- Quý vị đang chánh niệm. Tâm cảm thấy gì?- Tâm cảm thấy thế nào khi quý vị hay biết đối tượng này.- Thử nghiệm và liên hệ tâm và đối tượng theo cách như vậy.  Lúc nào quý vị phải thực hành? Nhiều thiền sinh cho rằng họ phải
bắt đầu thực hành khi nghe tiếng chuông nhắc nhở bắt đầu thời ngồi
thiền. Không phải như vậy. Tiếng chuông chỉ để nhắc nhở quý vị mà thôi.
Thời gian thực hành bắt đầu từ khi quý vị thức dậy vào buổi sáng cho đến
khi đi ngủ vào buổi tối.. Khi thức dậy vào buổi sáng, hãy kiểm tra
mình. Tâm có tỉnh táo không? Sảng khoái không? Quý vị có thấy được những
thứ đó không? Quý vị phải tự hỏi mình.  Quý vị đã thức dậy nhưng vẫn muốn ngủ tiếp. Biết được điều ấy có
khó khăn không? Quý vị đang thực hành để biết được thân và tâm. Điều gì
xảy ra, cứ để nó xảy ra. Không có gì quan trọng cả. Quý vị chỉ cần hay
biết và ghi nhận. Ngồi trên tọa cụ chưa hẳn là đang hành thiền. Đừng gọi
đó là hành thiền. Một số thiền sinh ngồi và ngủ gục, một số khác ngồi
và vọng tưởng lung tung. Quý vị có gọi đó là hành thiền không?  Tôi có nói lúc trước rằng “hành thiền là công việc liên
quan tới tâm”. Tâm phải có chánh niệm. Nó phải hay biết và hứng thú tìm
hiểu chính nó.
  Như tôi đã nói, quý vị phải có chánh niệm liên tục để nó có đà và
trở thành tự nhiên. Đà chánh niệm (chánh niệm tự nhiên) có được là nhờ
thực hành từng giây từng phút. Nếu quý vị muốn có chánh niệm tự nhiên,
quý vị không muốn một ngọn lửa bùng cháy trong giây lát. Quý vị muốn
loại lửa từ củi hay than- loại lửa tiếp tục cháy trong một thời gian
dài. Quý vị muốn nó được duy trì không gián đoạn.  Chúng ta thường quên kiểm tra bản thân vì đã có thói quen hướng ra
bên ngoài. Chính vì vậy quý vị phải luôn tự hỏi và nhắc nhở mình. Khi
nhắc mình, quý vị duy trì được chánh niệm.  Một điều nữa là “đợi, ghi nhận và quan sát”. Quý vị có thấy
việc quan sát thật dễ dàng không? Theo pháp môn ở đây, chúng ta không
chú tâm, kiểm soát, gắng sức, hay thắt chặt kỷ luật. Tất cả những cái đó
phát xuất từ tham (lobha). Khi có ham muốn, quý vị dùng nhiều sự
cố gắng. Khi không thỏa mãn với cái mình đạt được, quý vị dùng sức để
tinh tấn. Khi không biết mình nên làm gì, quý vị cắm đầu cắm cổ thực
hành.  Vì thế tôi sẽ nói về “quan sát với trí tuệ.” Trong khi ngồi, quý vị
có thể biết những gì một cách tự nhiên? Quý vị không theo dõi hơi thở
hay phồng xẹp; không chú tâm theo dõi. Quý vị chỉ hay biết và bây giờ
quan sát bản thân.  – Quý vị có thể biết những gì một cách tự nhiên?- Cái gì đang xảy ra trên thân?- Quý vị có biết mình đang ngồi không?     – Cử động phồng, xẹp của bụng, cảm giác nóng, tiếng động– Cánh tay quý vị có mỏi không?- Quý vị có biết bàn tay mình đang xúc chạm không?  Thấy, nghe, nóng, lạnh, xúc chạm, sự mệt mỏi…quý vị có cần cố gắng nhiều để biết được chúng không? Quý vị có cần chú tâm không?  – Có mệt mỏi không?- Có khó khăn không?  Thực hành như vậy cả ngày liệu có làm ta mệt mỏi không? Tự hỏi mình
xem có chánh niệm không. Chỉ khi nào có chánh niệm, quý vị hãy ngồi
thiền hoặc đi thiền hành. Tâm sẽ bắt đối tượng nó muốn, hết cái này đến
cái khác. Đó là bản chất của tâm. Khi ngồi, đi, hay ăn, hãy luôn đặt câu
hỏi. Tâm luôn biết được cái nó muốn, có phải không? Đó là sự hay biết
tự nhiên, vậy hãy nắm bắt cái tự nhiên, sẽ dễ dàng hơn cho bạn. Tìm kiếm
cái mình muốn đòi hỏi cố gắng. Cái nào tốt hơn đây? Quan sát hơi thở
hay phồng xẹp? Không cái nào cả. Chúng đều như nhau. Quý vị không nên ưa
thích cái nọ hơn cái kia. Nếu làm như vậy là quý vị đã bị dính mắc.  Đối tượng ở mũi là đối tượng. Đối tượng ở bụng cũng là đối tượng.
Âm thanh là đối tượng. Nóng là đối tượng. Trong thiền minh sát, mắt là
một giác quan, tai là một giác quan khác. “Vipassana” là sử dụng bất cứ đối tượng nào để có chánh niệm, để phát triển định và tuệ….Đó là “vipassana”.
Khi không có hiểu biết, đối tượng có thể làm sinh khởi tham, sân, si.
Người có chánh niệm và trí tuệ sẽ sử dụng đối tượng để có chánh niệm,
phát triển tâm định vững chắc và trí tuệ. Đối tượng không phải là cái
quan trọng nhất. Thái độ chân chánh mới là cái chính.  Một số thiền sinh cố gắng loại bỏ mọi âm thanh hình sắc khi họ thực
hành. Thay cho việc hay biết hoặc quan sát chúng, họ lờ chúng đi. Nếu
quý vị muốn có tuệ giác vipassana, nhưng lại thực tập để đạt định, liệu
quý vị có gặt hái được trí tuệ không? Chẳng phải quý vị có chánh niệm
với bất cứ đối tượng nào quý vị bắt đầu hay biết sao? Quý vị có thể bắt
đầu với âm thanh, đúng không? Quý vị có phải đi tìm âm thanh không?
Chẳng phải lúc nào chúng cũng sẵn có đó sao? Quý vị có thể biết là có âm
thanh. Quý vị có thể hay biết cảm giác nóng? Cảm giác lạnh? Hãy bắt bất
cứ đối tượng nào đang có mặt. Đừng đi tìm các đối tượng vi tế.  Nếu quý vị thực hành được như vậy, với sự thoải mái và chánh niệm liên tục, sức mạnh của tâm sẽ tăng trưởng.  TRÍ TUỆ  Quý vị cũng cần có “thái độ đúng”. Có chánh kiến trong khi
thực hành rất quan trọng. Với tri kiến nào, với thái độ nào quý vị sẽ
quan sát đối tượng? Đối tượng mà quý vị sẽ quan sát là thân…bản chất của
thân.  Có cảm thọ (vedana), có tâm (citta), có thân (rupa).
Có bản chất của các cảm thọ trên tâm, bản chất của tâm, hoạt động của
tâm, các tập khí của tâm. Khi quý vị quan sát đối tượng thân hoặc tâm,
quý vị quan sát chúng với thái độ nào?  Nếu quý vị quan sát các đối tượng thân hoặc tâm này như là những hiện tượng tự nhiên, không phải là “của tôi”, cái đó gọi là chánh kiến (samma ditthi).
Khi quan sát bản thân, quý vị thấy thân và thấy tâm. Cái gì ở trong
thân? Nóng, lạnh, cứng, mềm, ngứa ngáy…tất cả những cái đó xảy ra trên
thân…chúng có xảy ra với riêng quý vị không? Không. Tất cả mọi người đều
cảm nhận chúng.cảm xúc, hạnh phúc, đau buồn, dễ chịu, khổ đau…tất cả
mọi người đều cảm nhận được chúng. Nếu tất cả cái đó đều được mọi người
kinh nghiệm, quý vị sẽ nhìn nhận chúng như thế nào? Đó là hiện tượng tự
nhiên, quy luật tự nhiên, các đối tượng được nhận biết. Hãy coi chúng là
tự nhiên; chúng không xảy ra với riêng mình quý vị.  Hãy coi nóng chỉ là nóng – không phải quý vị thấy
nóng. Tất cả mọi người đều cảm nhận cái nóng, tương tự lạnh cũng vậy.
Cũng vậy với cảm thọ, tất cả mọi người cùng kinh nghiệm chúng. Thái độ
chân chánh này là rất quan trọng. Quý vị chỉ có thể thực hành khi có
thái độ chân chánh này.
  Quý vị có bao giờ sân không? Khi sân và quý vị nghĩ, “tôi đang sân,” điều gì sẽ xảy ra? Cái sân đó tăng lên. Do tà kiến và đồng hóa với cái sân, cho rằng “đây là cái sân của tôi”, cái sân mạnh hơn lên.  Điều đó tương tự như khi mọi người nói họ buồn chán, “tôi đang trầm uất, phẩm hạnh của tôi rất kém,”
họ thực sự đi xuống. Nếu như họ nhìn nhận được rằng, sự buồn chán là tự
nhiên, thì phiền não sẽ không tăng trưởng. Khi có chánh kiến và sự hay
biết thì ta gọi đó là chánh niệm. Chính vì thế quý vị cần sử dụng chánh
kiến. Đó là điều tôi muốn nói khi bảo quý vị cần bắt đầu thực hành với
sự hiểu biết.  Quý vị có khi nào cảm thấy chán nản hay xuống tinh thần không? Khi quý vị cảm thấy chán nản và tự nói với mình “Mình chán quá”, điều ấy khiến quý vị thấy tệ hơn hay tốt hơn? (Thiền sinh trả lời “thấy tệ hơn”).
Vì sao vậy? Bởi vì quan kiến của quý vị sai lầm. Nếu quý vị nhìn nhận
cảm giác chán nản hay hụt hẫng là một khía cạnh tự nhiên của tâm, quý vị
sẽ cảm thấy đỡ hơn. Chính vì thế, chánh kiến rất quan trọng.  Tâm chán nản chứ không phải tâm tôi chán nản. Cái đang sân, đang tham là tâm. Không phải tôi tham, tôi chưa thỏa mãn. Như vậy là có chánh kiến. Tâm là một hiện tượng tự nhiên, không phải tôi, ta, một cái ngã hay một chúng sinh.   Chỉ khi nào có trí kiến đúng đắn này, quý vị mới nên thực hành
chánh niệm. Quý vị thực tập chánh niệm để hiểu ra bản chất ấy. Có thể
bước đầu quý vị chưa tự trực nhân được chánh kiến, tuy nhiên giờ đây khi
đã có thông tin này, quý vị có thể suy nghẫm về nó. Quý vị chưa hiểu
được nó, nhưng quý vị học hỏi, với chánh kiến.  Tại sao quý vị thực hành chánh niệm? Quý vị muốn biết chân
lý, biết thực tại của sự vật, vì vậy quý vị phải duy trì chánh niệm.
Đừng quên mục tiêu ấy.
  Quý vị làm gì khi bị đau, nhức, mỏi khi ngồi thiền? Quý vị quan sát
cái đau như thế nào? Nếu quý vị quan sát cái đau, nó sẽ càng tệ hơn! Vì
sao vậy? Liệu có ai thích đau không? Điều gì xảy ra trong tâm khi đau
sinh khởi? Sân có mặt. Chính vì thế, khi bị đau, đừng tiếp tục quan sát
cái đau. Nếu quý vị tiếp tục quan sát cái đau, nó sẽ trở nên không chịu
đựng nổi. Khi quý vị gặp phải đau, ngứa, tê, nóng, những gì khó chịu
đựng, thì đừng vội chỉ quan sát chúng. Quý vị phải làm gì trước tiên?
Quý vị phải có thái độ chân chánh. Hãy biết rằng đó chỉ là hiện tượng tự
nhiên. Hãy coi cái đau là điều tự nhiên, và với chánh kiến ấy, quý vị
có thể quan sát hay chánh niệm về nó.  Chỉ với thái độ chân chánh này, hãy xem mình cảm thấy thế nào. Bản
chất của cảm giác đó là gì? Trong thời gian ấy, thái độ của tâm như thế
nào? Khi sân, hãy kiểm tra tri kiến bên trong các suy nghĩ của quý vị.
Liệu có chánh kiến trong các suy nghĩ ấy không? Khi ta sân, không thể
nào có chánh kiến. Hãy nhớ là, lúc đó chỉ có các tri kiến bất thiện mà
thôi.  Sẽ rất tốt nếu quý vị có thể thấy hoặc nghiên cứu các suy nghĩ, cảm
xúc và cảm thọ cùng lúc. Chúng liên quan đến nhau như thế nào? Tâm và
thân liên quan đến nhau như thế nào? Nhân và quả liên quan đến nhau ra
sao? Thực tập có nghĩa là nghiên cứu các mối tương quan của các hiện
tượng. Chỉ cần quan sát mà thôi, quý vị không cần phải làm chúng biến
mất. Chúng biến mất hay không không quan trọng.  Tại sao quý vị cần phải quan sát? Quý vị quan sát vì quý vị muốn có sự hiểu biết. hãy quan sát càng nhiều càng tốt.  Khi một tư thế trở nên không chịu đựng được, quý vị có thể đổi. Khi
thực hành, quý vị có thể đổi tư thế được không? Nếu quý vị nên đổi, hãy
đổi. Nếu không nên đổi, thì đừng đổi. Khi nào thì quý vị nên đổi? Trên
đây, tôi đã nói rằng thiền là trau dồi các trạng thái tâm thiện. Nếu các
trạng thái tâm bất thiện tăng trưởng vì quý vị đang bắt mình ngồi yên,
thì quý vị nên đổi.  Quý vị phải quan sát cái gì khi đi thiền hành? Trước tiên hãy đi đã
rồi hỏi tâm xem nó nhận biết được gì? Nếu quý vị quá tập trung vào việc
chánh niệm trên sự đi, quý vị có thể bị căng thẳng. hãy chỉ hỏi tâm….nó
biết gì? Quý vị có thể chánh niệm về sự đi, về tiếng động hay các cử
động của thân. Tâm ở trạng thái gì khi đi? Khi ngồi, khi ăn?  Cũng như vậy khi quý vị ở trong phòng riêng hay trong nhà tắm. Hãy
hỏi mình có chánh niệm hay không. Chỉ khi có chánh niệm, quý vị mới nên
ngồi, đi, ăn, hay làm những gì cần thiết trong cuộc sống hàng ngày.  Một thiền sinh có hai nhiệm vụ:  – Có chánh kiến và thái độ chân chánh- Duy trì chánh niệm liên tục  Khi quý vị chánh niệm trên các suy nghĩ, đừng để bị cuốn theo nội
dung. Chỉ cần hay biết là suy nghĩ đang diễn ra là đủ. Đối với các thiền
sinh mới, đừng quan sát các suy nghĩ quá nhiều. Khi quý vị chưa thấy
được suy nghĩ chỉ là một đối tượng, quý vị thường bị cuốn theo. Chỉ cần
ghi nhận rằng suy nghĩ đang diễn ra, kiểm tra thân, luân chuyển giữa
thân và tâm. Đừng để tâm buông lung cả ngày. Quý vị cần phải bắt nó làm
việc. Hãy hay biết (chánh niệm) và nhắc nhở mình. Hãy làm việc đó luôn
luôn!  Tại sao quý vị phải hành thiền liên tục? Bởi vì tâm bất thiện (akusala)
luôn sinh khởi. Khi quý vị tới trung tâm này, mục tiêu của quý vị phải
là thực hành cũng như học cách thực hành sao cho quý vị có thể tiếp tục
sự thực hành đó khi trở về nhà.  Nguyện cho mọi chúng sinh được an vui! Nguồn: thienvacuocsong.info

Xem thêm: https://www.phaphay.com/phat-phap/

Nguồn: https://www.niemphat.vn/

Add Comment