Thiền và Tịnh độ trong mạch sống Việt

Thiền và Tịnh độ trong mạch sống Việt 1

Vâng ! Đây là sự thật chứ không
phải chuyện đùa, bởi lâu nay ai cũng nghĩ rằng hễ Thiền thì không
có Tịnh, và Thiền tông lúc nào cũng không chấp nhận sự hiện diện
của Phật A Di Đà trong tâm thức hành giả.

 

Ở đây chúng tôi không dám luận bàn về
tôn chỉ của hai phái, chỉ cung cấp một vài cứ liệu minh chứng cho
sự hiện diện đó trong thực tế lịch sử.

 

Cứ liệu thứ 1 : Tam pháp ấn của Thiền phái Trúc Lâm

 

Ai cũng biết Phật giáo Việt Nam rực rỡ ở
thời kỳ Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử. Một tư tưởng Thiền học đặc
thù và tiêu biểu cho dòng Thiền Việt Nam gắn bó với dân gian,
tinh thần dân tộc, ý thức bảo vệ đất nước, phóng khoáng trong tư
tưởng qua hành trạng của Trúc Lâm Tam Tổ : Trần Nhân Tông, Pháp
Loa, Huyền Quang.

 

Điểm nổi bật của Thiền phái Trúc Lâm là
“Phật pháp bất ly thế gian giác”, tổng hợp được vạn pháp qui tâm
nên dung hợp được cả ba pháp môn Thiền – Mật – Tịnh làm tôn chỉ
trong đời sống Thiền gia.

 

Để dẫn chứng, chúng ta có thể thấy cách
thờ cúng ở tất cả các chùa mang dấu tích của Thiền Trúc Lâm ở
miền Bắc đều có thờ Tam thế Phật (Thích Ca – Di Đà – Di Lặc) biểu
tượng của Tịnh Độ, có thờ Quan Âm thiên thủ thiên nhãn (hóa thân
Chuẩn Đề) biểu tượng của Mật Tông, và khi gặp nhau trong mọi
hoàn cảnh, câu Nam mô A Di Đà Phật là đầu cửa miệng lúc hào hỏi,
là truyền thống xưa nay của nhân dân miền Bắc khi gặp nhau ở cửa
chùa.

 

Cứ liệu thứ 2 : Thiền Sư Chuyết Công với tượng Di Đà, chùa Phật Tích, Bắc Ninh.

 

Thiền Sư Chuyết Công (1590 – 1644) người
Phúc Kiến, là vị Tổ truyền dòng Thiền Lâm Tế từ Trung Quốc sang
Việt Nam. Chùa Phật Tích là nơi Ngài Chuyết Công hoằng dương đạo
pháp, truyền thừa Tông phái, cũng như nổi danh ở trụ xứ này. Và
tại đây cũng nổi tiếng với tượng Phật Di Đà bằng đá, một nét nghệ
thuật hoàn chỉnh còn lại sau bao điêu tàn của thời gian thế
cuộc. Tượng Di Đà này đã được phục chế phiên bản để trưng bày nơi
viện Bảo Tàng Hà Nội và TP.Hồ Chí Minh, như minh chứng cho một
nền nghệ thuật điêu khắc đặc sắc của Việt Nam, một thời kỳ vàng
son của Phật giáo thời Trịnh – Lê, và minh chứng cho sự phát
triển của Tịnh độ vào thời bấy giờ, phát xuất từ một Thiền Sư
dòng Lâm Tế. Thế thì đó là sự truyền bá Thiền Tịnh song hành có
phải chăng ?

 

Cứ liệu thứ 3 : Thiền Sư Chân Nguyên
(1647 – 1726) và chùa Cửu Phẩm, Hải Dương. Dân gian quen gọi là
chùa Cửu Phẩm vì trong chùa có một đài cửu phẩm do Thiền sư Chân
Nguyên tạo dựng còn nguyên vẹn duy nhất ở miền Bắc ngày nay.

 

Ai cũng biết, cửu phẩm liên hoa là biểu
trưng quả vị của Tịnh độ ở cõi Cực Lạc thế giới, thế mà do một vị
Thiền Sư danh đức đương thời tạo dựng, để tiếp nối phổ hệ truyền
thừa từ Thiền phái Trúc Lâm. Thế là dù Lâm Tế hay Tào Động, sang
đất Việt Nam đều qui ngưỡng Trúc Lâm mà nối pháp vậy. Đài cửu
phẩm ở Thanh Hà, Hải Dương chính là kiểu mẫu được lấy từ đài cửu
phẩm ở chùa Bút Tháp do Tổ Huyền Quang đã dựng trước kia.

 

Từ những cứ liệu trên, ta có thể thấy
rằng Thiền chính thống của Việt Nam gồm Thiền – Tịnh song hành,
là hai trong ba yếu tố của Thiền phái Trúc Lâm còn được duy trì
cho đến ngày nay.

 

Với câu A Di Đà Phật, ngày nay còn các
câu chào hỏi nhau ở miền Bắc khi đến cửa chùa. Cụ thể là nơi lễ
hội chùa Hương hàng năm, ta có thể thấy lớp lớp dòng người lên
xuống vào hội đều rơm rã câu A Di Đà Phật, Tăng hay tục, Việt Nam
hay ngoại quốc, Thiền hay Mật – Tịnh, tôn giáo hay không tôn
giáo… cũng đều với câu chào nhau như thế. Và nếu không như thế
hoặc khác đi thì ta là người lạ lẫm và lạc lỏng trong biển người
thuần nhất câu A Di Đà Phật, đã là một tục lệ gắn chặt vào đời
sống linh hoạt của lễ hội xưa nay.

 

Từ những cứ liệu logic đó, chúng tôi
muốn nói rằng, Thiền của Việt Nam, tôn chỉ và hành trạng là sự
dung hợp chứ không hề mang tính cố chấp một chiều chỉ biết có
Thiền mà bác tất cả, hay bê nguyên xi cái của Thiền Tông Trung
Quốc mà nhận làm Thiền của mình. A Di Đà Phật là tự tánh, là
thoại đầu là một phần không thể tách rời của Thiền Việt Nam chính
thống.

 

Để kết luận về tính thực tế lịch sử này
qua các cứ liệu được nêu, chúng tôi xin trích dẫn bài kệ thơ của
nhà Thiền đã gồm đủ ý trên :

 

” Có thì có tự mảy may

Không thì cả thế gian này cũng không

Có không bóng nguyệt lòng sông

Nào ai hay đó có, không làm gì !”.

Mùa Hạ năm 2000

TK. Ta Bà Ha

Xem thêm: https://www.phaphay.com/phat-phap/

Nguồn: https://www.niemphat.vn/

Add Comment