Tiêu tai diên thọ Dược Sư Phật

Tiêu tai diên thọ Dược Sư Phật 1

GN – Đệ tử Phật đốt sáng ngọn đèn
tâm, thấy việc đáng làm để công đức sanh ra và mạng sống được kéo dài, không
gặp tai họa.

Dược Sư nghĩa là thầy thuốc, nói đủ là Tiêu tai diên thọ
Dược Sư Lưu Ly Quang Vương Như Lai. Tiêu tai diên thọ là mục tiêu của Phật Dược
Sư. Tu hành cần phải đặt mục tiêu để hướng tới. Nếu chúng ta đặt mục tiêu quá
cao thì sẽ không đến được. Đức Phật đặt mục tiêu trong tầm tay nên Ngài tiến
đến được. Tôi luôn đặt mục tiêu phấn đấu trên bước đường tu hành và tôi nhìn
lên Phật, Bồ-tát thấy các Ngài cũng đặt mục tiêu, nhưng không phải một ngày,
một đời, mà phải trải qua nhiều kiếp thì cũng làm được. Vì vậy, các Ngài là
Phật đã thành, chúng ta là Phật sẽ thành. Chúng ta chọn một vị Phật để làm mục
tiêu phấn đấu đi tới, cũng tới được. Nếu chọn Phật Dược Sư làm mục tiêu phấn
đấu đi tới thì chúng ta bắt đầu tìm hiểu hành trạng là việc làm của Ngài. Hoặc
chọn Phật Thích Ca là đối tượng gần chúng ta hơn, Ngài ở ngay Ta-bà và cũng là
biểu tượng mà chúng ta tôn thờ kính trọng.

BTN_0124.JPG
Đàn tràng Dược Sư Phật tại chánh điện chùa Huê Nghiêm – Ảnh: Bảo Toàn

Tôi tụng kinh Dược Sư thấy
chư Phật mười phương khen ngợi Phật A Di Đà và cũng khen ngợi Phật Thích Ca.
Phật mười phương khen Phật Di Đà khéo tạo phương tiện cho người tu hành, như có
tiếng suối reo, chim hót, v.v… tất cả đều niệm Phật, niệm Pháp, niệm Tăng,
không làm ác. Phật Thích Ca nói thọ mạng ở thế giới Cực lạc dài lâu, có trước
Phật Thích Ca mười kiếp và hiện vẫn tồn tại và còn tồn tại lâu nữa. Ngược lại,
Phật Di Đà cũng khen Phật Thích Ca ở thế giới ngũ trược mà thành Vô thượng
Chánh đẳng giác và Ngài cũng khéo dùng phương tiện dìu dắt chúng sanh ra khỏi
Nhà lửa tam giới. Chư Phật mười phương thường tùy hỷ, khen nhau để sách tấn
nhau. Chúng ta theo dấu chân Phật cũng phải tập như vậy, ai có hạnh tốt, chúng
ta đều tùy hỷ, khen ngợi, còn ganh tỵ nói xấu nhau là ác ma. Dưới mắt tôi,
không có người xấu. Trước mặt tôi, quý thầy này đi xuất gia tu hành được là
điều tốt và các Phật tử ngày Chủ nhật không đi chơi mà về đây tu học là điều
tốt.

Muốn đi con đường tốt thì phải
thấy việc tốt của người và khen điều tốt; đừng thấy xấu, vì đem cái xấu vô lòng
là mình xấu rồi và chê bai người thì sẽ bị chê lại. Theo kinh nghiệm, tôi thấy
người hay chê thường sẽ làm những gì như họ đã chê. Thấy tốt để chúng ta tùy hỷ
và trong đời, chúng ta thấy tốt nhiều là chúng ta kết duyên được với Phật,
Bồ-tát, thì sẽ không thấy nhân gian và ta ra khỏi Nhà lửa, nên người thấy ta,
họ cũng thoát khỏi tham lam ích kỷ và cũng theo ta ra khỏi Nhà lửa. Còn ta
không ưa họ thì họ cũng khó chịu với ta, là biến thành Nhà lửa tam giới.

BTN_0111.JPG
Tôn tượng Đức Phật Dược Sư tại chùa Huê Nghiêm – Ảnh: Bảo Toàn

Phật Thích Ca cho biết Đức Dược Sư
đặt mục tiêu phấn đấu thủ tiêu tất cả tai họa của chúng sanh và thành tựu mục
tiêu đó, nên Ngài thành Phật Dược Sư, chính cái tên của Ngài đã thể hiện mục
tiêu đó. Chư Phật đều do hạnh mà thành danh. Cũng như Phật Thích Ca nghĩa là
vạn năng, đó là mục tiêu phấn đấu của Ngài như vậy, việc nào Ngài cũng làm
được, người theo hay người chống Ngài đều độ được, điều gì Ngài cũng biết nên
có tôn danh như vậy. Hay Phật Nhật Nguyệt Đăng Minh đặt mục tiêu có ánh sáng
như mặt trời, mặt trăng và ngọn đèn. Mặt trời và mặt trăng là ánh sáng phổ
biến, tức là chân lý; nhưng mặt trời mặt trăng không chiếu vô đường hầm sanh tử
được, nên phải nhờ ánh sáng của ngọn đèn rọi soi. Phật phát tâm tu và bừng sáng
chân lý, ví như mặt trời và từ ánh mặt trời chiếu qua hành tinh khác để hành
tinh đó phát ánh sáng thành mặt trăng có ánh sáng mát dịu hơn, tức là có sự
điều tiết. Nói cách khác, thành Phật, Ngài không đem sự hiểu biết cao tột cho
chúng sanh được, vì ánh sáng mặt trời đó mà chiếu vô ta là ta thành tro bụi,
nên phải qua hành tinh khác chiếu ngược lại ta để ta không bị nóng bức. Vì vậy,
khi Phật đến với chúng ta, Ngài phải hiện ứng thân là thân người giống như ta
mới chung sống được và Ngài phải sử dụng ngôn ngữ của loài người để truyền bá
giáo pháp, ví như ngọn đèn.

Mục tiêu của Phật Dược Sư là tiêu
trừ nghiệp chướng trần lao cho chúng sanh, gọi là tiêu tai; nhưng pháp tiêu tai
nghiệp chướng này của Dược Sư không hiểu được, nên gọi là thần chú tiêu tai,
hay Dược Sư quán đảnh chơn ngôn, ta không hiểu, nhưng biết đây là chỗ tu chứng
của Ngài. Ta đọc thần chú này để cảm được cái lực của Phật Dược Sư, nên cảm
thấy chấn động trong lòng và có sự thay đổi là tất cả tai họa bị đốt sạch. Ta
có thể tạm hiểu nó là sức nóng từ bản thể tâm ta, khi ta đọc thần chú, nó có
thể thiêu đốt tai họa. Hoàn cảnh khó khổ, không vượt được, nhưng trì tụng thần
chú Dược Sư với lòng chí thành tin tưởng công phu tu hành vô thượng của Phật
Dược Sư và nương nhờ vào uy lực của Ngài mà họa tai tiêu tan và làm cho lòng
chúng ta sáng lên, kinh gọi là các vị tinh tú hiện trong lòng chúng ta khiến
cho bầu trời đen tối của tâm tan mất. Còn ta tụng Dược Sư thần chú, nhưng nghĩ
người này xấu, người kia ác thì ác đã ngự trị lòng ta, nên tai họa chẳng những
không tiêu mà còn giáng xuống ta.

Ngoài ra, Phật Thích Ca cho biết
rằng Phật Dược Sư còn đạt mục tiêu là diên thọ, tức làm cho mạng sống của người
được kéo dài. Muốn kéo dài mạng sống, song song với việc cảm hạnh của Phật Dược
Sư, còn phải giữ tám phần trai giới. Không giữ như vậy, kinh Dược Sư không
linh nghiệm, hay Phật Dược Sư không gia bị chúng ta được. Tám phần trai giới
chính yếu là tu Bát quan trai. Các Phật tử về chùa tu Bát quan trai làm lễ thọ giới một ngày một đêm phải giữ giới thanh
tịnh thực sự. Không giữ tám phần trai giới thì cầu diên thọ không được và còn
phải mở kho bố thí cúng dường trai tăng. Bố thí cúng dường tùy theo sức của
mình đến đâu làm đến đó, không phải vay mượn. Làm đúng pháp thì trước tiên tai
họa mất, kế đến mạng sống chúng ta kéo dài, tất cả khó
khăn nguy hiểm không đến, tâm được an thì được trường thọ.

Tại sao ta bệnh và chết yếu, vì
nhiều đời ta phạm tội sát sanh. Trong bao tử chúng ta là nghĩa địa chứa không
biết bao nhiêu sinh mạng. Ăn chay là bắt đầu cải táng “cái nghĩa địa bao tử”.
Tu đúng pháp trải qua tối thiểu ba năm là ta ăn chay được, vì cải táng được một
phần ba cái mồ trong Thức của chúng ta. Ăn chay được sáu năm là cải táng được
một nửa. Chúng ta tồn tại do thức ăn và hơi thở. Mỗi ngày chúng ta chôn sinh
mạng của chúng sanh trong bao tử đến hết chỗ chứa mới thôi. Ăn chay cải táng mồ
chôn này thì trải qua mười hai năm, nghĩa địa trong tâm thức được cải táng hết,
nên cơ thể khỏe và phiền muộn không còn. Lúc mới ăn chay còn thèm mặn và mệt
mỏi.

Bác sĩ Trần Vạn Kim bảo tôi rằng:
“Chú ăn chay thì tôi không chữa bệnh”, vì tôi bị nám phổi, ho lao, ăn chay
không đủ dinh dưỡng, làm sao sống. Lúc đó tôi nghĩ mình phải cải táng nghĩa địa
này, sống cũng tu, chết cũng tu và cuối cùng tôi sống, còn bạn sợ ăn chay chết
thì chết hết.

Ba năm đầu, chúng ta bắt đầu cải
táng nghĩa địa thì cơ thể chúng ta chưa quen, chưa tiếp thu đồ chay được, nên
nó hành hạ ta. Cơ thể chúng ta, dòng họ chúng ta, ông bà chúng ta, tế bào của
chúng ta đã quen nuôi dưỡng bằng thịt cá rồi. Tôi có suy nghĩ tại sao con voi,
con bò ăn cỏ mà khỏe; phải chăng vì ông bà tổ tiên nó cũng ăn cỏ. Theo tôi, ta
tu hành phải tìm cách thay đổi truyền thống và thay đổi tế bào để nó có sức
tiếp thu đồ chay. Chúng ta nhận thấy không phải ăn thịt chúng sanh mà khỏe
mạnh. Ngày nay, thấy rõ ăn thịt có nhiều độc tố hơn.

Phật khuyên chúng ta nên phóng
sanh, nhưng phóng sanh cũng có hai mặt. Vì ta sát sanh, nên phóng sanh để thay
đổi nghiệp; nhưng thấy vật bị bắt và sắp chết, ta cứu nó, như ông Trần Quang
Nhị là thân sinh của ngài Huyền Trang mua con cá sắp bị giết để phóng sanh.
Ngày nay, Phật tử nghĩ phóng sanh có phước, chẳng hạn người 80 tuổi đặt mua 80
con chim để thả cho có phước. Việc làm này hoàn toàn sai, vì chúng ta không đặt
hàng thì những con chim đó đã không bị bắt và chúng bị nhốt lâu, đói khát kiệt
sức, thả ra bay không nổi, làm mồi cho các con mèo. Mùa hạ năm nào, chùa Phổ
Quang cũng có nhiều con mèo hoang tập trung về để bắt chim phóng sanh. Phóng sanh
như vậy không có phước, còn có tội và tụng Dược Sư cầu nguyện, bệnh không hết,
nhưng nặng hơn. Trên đường đi, gặp người mắc nạn, hoặc bị hàm oan, ta cứu, hay
gặp con vật bị bắt giết, ta cứu là phóng sanh, không phải đặt hàng để phóng
sanh.

Bố thí, giúp người nghèo bị thiên
tai, đói khổ, giúp họ kéo dài mạng sống thì Phật gia hộ kéo dài mạng sống của
ta. Bố thí phải đúng như pháp thì tai họa mất và mạng sống kéo dài.

Đức Phật Dược Sư làm được việc
tiêu tai diên thọ, Ngài còn kèm thêm “Lưu ly quang”. Quang là ánh sáng của viên
ngọc tâm. Tâm Phật Dược Sư ví như viên ngọc lưu ly, tức hoàn toàn thanh tịnh
sáng suốt, nên Ngài thấy được người đáng cứu, đáng giúp.

Phật Thích Ca dạy một năm ba tháng
là tháng 1, tháng 5 và tháng 9 chúng ta tu theo Dược Sư. Trong tháng Giêng khởi
đầu của năm, chúng ta cố gắng tu một tháng này để Phật Dược Sư rọi tâm ta thành
lưu ly trong sáng thì Phật huệ mới rọi vô được. Chúng ta tu tháng Giêng giữ tám
phần trai giới thì Phật rọi tâm ta sáng suốt, thấy được tháng 2, tháng 3 và tháng
4 nên làm gì. Hết tháng 4, viên ngọc lưu ly của chúng ta mờ lại, vì ba tháng
tiếp cận xã hội sẽ cho chúng ta những vui buồn vinh nhục của cuộc đời, nên viên
ngọc trong lòng chúng ta bị mờ. Vì vậy, chúng ta phải giữ tám phần trai giới,
tu thêm một tháng là tháng 5, thì lòng chúng ta sáng lên, thấy được tháng 6, 7,
8 làm gì. Và tháng 9, ta lại tu thêm một lần nữa thì tháng 10, 11, 12 sẽ hành
xử không sai lầm.

 Mong rằng tất cả đệ tử Phật đốt sáng ngọn đèn
tâm, thấy việc đáng làm để công đức sanh ra và mạng sống được kéo dài, không
gặp tai họa.

HT.Thích Trí Quảng

Xem thêm: https://www.phaphay.com/phat-phap/

Nguồn: https://www.niemphat.vn/

Add Comment